Căn nhà phố trống trơn như nhà kho của tôi và 3 năm chạy lòng vòng vì thiết kế nội thất

· 4 min read
Căn nhà phố trống trơn như nhà kho của tôi và 3 năm chạy lòng vòng vì thiết kế nội thất

Còn nhớ cái ngày nhận căn nhà phố 4 tầng ở khu Nguyễn Trãi, lòng phấn khởi vì chung cuộc cũng có tổ ấm riêng. Nhưng sau 3 năm sống trong đó, với đầy đủ nội thất, tôi ngộ ra mình đã biến một cái kho chứa đồ vĩ đại, nơi mỗi góc đều vô dụng và chật chội hơn cả lúc mới xây. Đây là câu chuyện về những sai lầm của tôi khi thi công nội thất cho ngôi nhà phố này.

Lần đầu tiên tôi mua hết đồ decor trong siêu thị nội thất

Lúc mới nhận nhà, tôi cứ như một người mù đi trong rừng. Tôi mua một bộ sofa da lớn màu da bò sẫm rộng 3m trong phòng khách chỉ vỏn vẹn 20m2. Cộng với, tôi còn mua bàn ăn 8 chỗ bằng gỗ sồi và tủ kệ TV đồ sộ. Hãy thử tưởng tượng: phòng khách 20m2 bị chiếm mất 40% diện tích bởi sofa và kệ tủ. Kết quả là không còn lối đi, mỗi lần ra vào tôi phải len lỏi qua những khe hẹp. Chỉ 6 tháng sau, tôi chán ngấy và đành bán lại bộ sofa với giá chỉ bằng 1/3 giá gốc. Bài học đầu tiên: đừng mua đồ nội thất theo cảm xúc khi chưa đo đạc kỹ lưỡng.

Căn bếp đẹp như mơ hóa ra là nỗi ác mộng mỗi sáng

Tiếp đến là phòng bếp, tôi quyết định chi tiền vào bộ tủ bếp bằng gỗ óc chó cao cấp với thiết kế tưởng chừng rất đẹp mắt. Nhưng thiết kế đó hoàn toàn không tính đến việc lấy đồ hàng ngày. Chi tiết: tủ trên cao quá, tôi phải dùng ghế để với tay lấy chén bát mỗi sáng.  xưởng sản xuất nội thất  liệu cụ thể: tôi dành thêm 15 phút mỗi bữa chỉ để mở tủ, đóng tủ và leo trèo. Sáu tháng sau, tôi thường xuyên đau lưng, phải đi khám. Bác sĩ kết luận rằng việc vặn mình và với tay sai tư thế mỗi ngày đã gây ra chấn thương nhẹ. May thay, tôi đã tháo tủ trên và lắp lại thấp hơn 20cm, mất thêm 12 triệu đồng. Bài học rút ra: chức năng trong bếp phải được đặt lên hàng đầu, thẩm mỹ chỉ đến sau.

Phòng ngủ sặc sỡ như khách sạn và bài học về ánh sáng

Phòng ngủ của tôi vỏn vẹn 15m2, nhưng tôi đã lắp một chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy kiểu khách sạn 5 sao. Tôi nghĩ rằng nó sẽ làm căn phòng thêm sang trọng. Thế nhưng tôi quên mất việc lắp đèn đọc sách hay đèn ngủ mềm mại. Mỗi tối, tôi phải lựa chọn giữa hai thái cực: bật đèn chùm sáng chói hoặc nằm trong tối om. Chẳng có lựa chọn nào thoải mái. Kết quả: giấc ngủ của tôi ngày càng kém, tôi thường trằn trọc. Sau 1 năm, tôi phải tốn thêm 8 triệu đồng để làm lại hệ thống đèn: một đèn ngủ âm trần, một đèn đọc sách gắn tường. Khi đó tôi mới hiểu ra rằng ánh sáng trong phòng ngủ phải được phân lớp rõ ràng: ánh sáng chung, ánh sáng nhiệm vụ và ánh sáng tạo cảm xúc.

Sau 3 năm tôi học được rằng nội thất là 80% chức năng và 20% cảm xúc

Ngẫm lại 3 năm với căn nhà tràn ngập đồ nhưng thiếu tiện nghi, tôi thấu hiểu một công thức đơn giản: nội thất là 80% công năng và 20% cảm xúc. Ví dụ: tôi từng chi 200 triệu cho đồ decor vô dụng như tượng trang trí, bình hoa pha lê, tranh treo tường đắt tiền. Thế nhưng nay tôi chỉ cần 50 triệu đồng để làm lại mọi thứ nhờ tối giản và tập trung vào chức năng. Tôi từng đọc ở đâu đó rằng: mỗi món đồ trong nhà phải phục vụ ít nhất một mục đích rõ ràng. Nếu không thì nó chỉ là rác. Câu hỏi cuối cùng: bạn có đang mua đồ nội thất vì nó đẹp trong showroom, hay vì nó thực sự cần thiết cho cuộc sống hàng ngày của bạn? Hãy cân nhắc trước khi bắt tay vào #keyword#, kẻo lại phí tiền như tôi.